Thấy nhớ

Hà Nội ơi biết khi nào trở lại?
Tuổi phiêu bồng biết đến thủa nào quên?
Nhớ ánh đèn vàng, nhớ từng ngõ nhỏ
Nhớ tiếng xe qua, nhớ bước ai về!
Nhớ nơi xóm trọ một thời đi học
Nhớ bạn bè, nhớ cả những người quen
Nhớ và nhớ, tôi nhớ mãi chẳng quên
Những lúc mưa to, con đường ngập nước
Xe qua người lại không còn như trước
Dò dẫm đi, chết máy phải dắt mò...
Tôi còn nhớ những buổi chiều Chủ nhật
Vác máy ảnh đi bãi đá, vườn hoa
Chụp thì chẳng biết, nhưng giống người ta
Cũng lưng ba lô, tay cầm máy bấm
Chạy qua chạy lại như là rành lắm
Lúc về nhà, chẳng được mấy ảnh ưng...
Dù sao cũng đã một thời tồn tại
Hai chữ Sinh viên gắn mác lên người
Nay nhớ lại vẫn cứ thấy bồi hồi
Trong ký ức, bỗng ùa về THẤY NHỚ!!!
BG, 20-07-2017
Không có nhận xét nào